Bước tới nội dung

Connecticut

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Tiểu bang Connecticut
Cờ Connecticut Huy hiệu Connecticut
Cờ Huy hiệu
Biệt danh: The Constitution State (Tiểu bang Hiến pháp), The Nutmeg State (Tiểu bang Đậu khấu)
Ngôn ngữ chính thứcKhông có
Địa lý
Quốc gia Hoa Kỳ
Thủ phủHartford
Thành phố lớn nhấtBridgeport
Diện tích14.357 km² (hạng 48)
• Phần đất12.559 km²
• Phần nước1.809 km² (12,6 %)
Chiều ngang113 km²
Chiều dài177 km²
Kinh độ40°58′W – 42°3′W
Vĩ độ71°47′N – 73°44′N
Dân số (2018)3.161.105 (hạng 29)
• Mật độ271,40 (hạng 4)
• Trung bình152 m
• Cao nhấtNúi Frissell, 725 m
• Thấp nhất0 m
Hành chính
Ngày gia nhập9 tháng 1 năm 1788 (thứ 5)
Thống đốcNed Lamont (Dân chủ)
Thượng nghị sĩ Hoa KỳRichard Blumenthal (DC)
Chris Murphy (DC)
Múi giờEST (UTC−5)
• Giờ mùa hèEDT (UTC−4)
Viết tắtCT Conn. US-CT
Trang webwww.ct.gov

Connecticut (phát âm trong tiếng Anh bằng chữ IPA: /kəˈnɛtɪkət/) là tiểu bang Hoa Kỳ thuộc về miền đông bắc Hoa Kỳ.

Connecticut có khí hậu ôn hòa với đường bờ biển dài quanh vịnh Long Island. Điều này đã giúp bang có truyền thống phát triển ngành hàng hải từ lâu đời. Bang Connecticut hiện nay được biết đến với sự giàu có bậc nhất Hoa Kỳ. Từ thế kỉ 18, tiểu bang đã bắt đầu phát triển công nghiệp chế tạo và các tập đoàn tài chính: những công ty bảo hiểm đầu tiên ở Hartfordquỹ tự bảo hiểm rủi ro đầu tiên ở quận Fairfield. Nhờ đó, Connecticut có thu nhập bình quân đầu người, chỉ số phát triển con ngườithu nhập bình quân hộ gia đình cao nhất Hoa Kỳ[1][2][3].

Đây là nơi sinh của Tổng thống George W. Bush (tại New Haven).

Địa lý

[sửa | sửa mã nguồn]
Bản đồ Connecticut

Connecticut giáp với eo biển Đảo Dài (Long Island Sound) về phía nam, với Tiểu bang New York về phía tây, với Massachusetts về phía bắc, và với Rhode Island về phía đông. Thủ phủ là Hartford, và các thành phố lớn kia bao gồm New Haven, New London, Norwich, Stamford, Waterbury, Torrington, và Bridgeport. Tiểu bang này có tất cả 169 thị trấn. Hartford và New Haven cạnh tranh nhau bằng hãnh diện và kinh tế, có lâu từ khi hai thành phố đó chia quyền thủ phủ, và cả từ khi New Haven và Hartford là hai thuộc địa riêng.

Đỉnh cao nhất ở Connecticut là núi Gấu tại Salisbury ở gốc tây bắc của tiểu bang. Ngày xưa nó tháp được xây bằng đá ở trên đỉnh này; hiện nay một bảng bằng đá bên cạnh đường mòn Appalachian chỉ đến nơi đó là "đất cao nhất ở Connecticut, 2354 foot [717 mét] trên mực biển"; tuy nhiên, cả bảng này sai. Cao độ ước lượng của đỉnh này chỉ tới 706 m (2.316 foot); và tuy nó là đỉnh cao nhất ở Connecticut, thực sự nó không phải có đất cao nhất ở tiểu bang. Đất cao nhất là một nơi vô danh về phía đông gần chỗ mà ba tiểu bang Connecticut, Massachusetts, và New York gặp nhau (42°3′N 73°29′W), trên dốc nam của núi Frissell, núi đó tới cao độ 747 m (2.453 foot), và đỉnh nằm cách 225 m (740 foot) ở Massachusetts. Chỉ có một cọc xanh bằng sắt chỉ đến nơi cao nhất của Connecticut với cao độ 723 m (2.372 foot). Bởi vậy, Connecticut là tiểu bang duy nhất có nơi cao nhất khác với đỉnh cao nhất. [1]

Sông Connecticut chia đôi tiểu bang, chảy vào eo biển Đảo Dài, lối ra Đại Tây Dương của Connecticut.

Các thành phố quan trọng

[sửa | sửa mã nguồn]

Dân số 10.000 người trở lên (vùng thành thị, năm 2000):

Các ngoại ô quan trọng:

Lịch sử

[sửa | sửa mã nguồn]
Hạt nhục đậu khấu

Tên "Connecticut" từ "Quinnehtukqut" trong tiếng Mohegan, tức là "Nơi trên sông dài" hoặc "Bên cạnh sông thủy triều dài". Connecticut là tiểu bang thứ năm của 13 tiểu bang đầu tiên. Người Âu Châu đầu tiên ở thường trực tại Connecticut là người Thanh giáo Anh đến từ Massachusetts năm 1633. Hiến pháp đầu tiên của tiểu bang, "Các chỉ thị cơ bản", được thông qua ngày 14 tháng 1 năm 1639, trong khi hiến pháp hiện hành, tức là hiến pháp thứ ba của Connecticut, được thông qua năm 1965. Cách viết tắt cũ của tên tiểu bang là "Conn." Tên hiệu chính thức của Connecticut, được chọn năm 1959, là "Tiểu bang Hiến pháp" (tiếng Anh: The Constitution State). Tên hiệu phổ biến kia của Connecticut là "Tiểu bang Đậu khấu" (The Nutmeg State), cho nên dân cư Connecticut có thể được gọi "Nutmegger" (người đậu khấu).

Tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. ^ “Highest wages in East, lowest in South”. USA Today. 29 tháng 11 năm 2005.
  2. ^ “Census 2000”. United States Census Bureau. 18 tháng 3 năm 2000. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2020. Truy cập ngày 4 tháng 3 năm 2010.
  3. ^ “US slips down development index”. BBC. 17 tháng 7 năm 2008.

Liên kết ngoài

[sửa | sửa mã nguồn]